Wednesday, June 19, 2013

Thiền và Sức Khỏe

((post lại)
........
...
...
THIỀN VÀ SỨC KHOẺ - Trải Nghiệm
..
(Tác giả: Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)
.....
Một hôm, nhạc sĩ Dương Thụ mời tôi đến Cà phê Thứ 7 của anh trò chuyện một bữa cho vui. Được thôi. Tôi vẫn thỉnh thoảng đến chỗ anh để uống cà phê và nghe chuyện trò mà. Đề tài gì? Thiền và sức khỏe. Vấn đề đang rất được giới trí thức quan tâm. Căn phòng nhỏ xíu, nhưng trang nhã, ấm cúng. Một chỗ chơi nhạc thính phòng, họp mặt bạn bè kiểu salon thế kỷ 18- chỉ thiếu một nữ bá tước- để chuyện trò thân mật, cách biệt với ồn ào nhộn nhịp ngoài kia.
.......
Đã thấy có các nhà văn, nhà báo, nhà giáo, học giả, nhà vật lý, kiến trúc sư, luật gia… và khá nhiều bạn trẻ. Cũng như mọi lần, câu hỏi đặt ra là vì sao bệnh viện mở ra ngày càng nhiều mà lúc nào cũng “quá tải”? Vì sao con người bây giờ tiện nghi dồi dào mà đau ốm triền miên? Vì sao bệnh nhiễm gia tăng trở lại và bệnh do hành vi lối sống ngày một phát triển trong khi khoa học y học tiến như vũ bão? Rõ ràng sức khỏe không phải là chuyện của y tế. Y tế chỉ làm mỗi việc “cứu tế về y khoa” khi ta đau ốm quặt quẹo. Sức khỏe lại là chuyện của mỗi người, của mọi người. Khi melamine ở trong sữa, kích thích tố sinh dục ở trong thịt, thuốc trừ sâu ở trong rau… thì bác sĩ làm sao? Khi bụi khói đầy đường, tiếng ồn đinh tai nhức óc thì bác sĩ làm sao? Tại sao nhiều diễn viên tài tử gìàu có xinh đẹp bỗng một hôm thắt cổ hoặc uống thuốc độc tự tử? Tại sau lâu lâu một tỷ phú đại gia nhảy lầu? Thì ra đời sống càng tiện nghi, nhu cầu vật chất càng được thõa mãn thì con người càng xa lạ với tự nhiên, với chính mình. Stress chính là nguyên nhân sâu xa của 60-90% bệnh lý đưa người ta đến bác sĩ. Mà bác sĩ thì chữa được cái đau chứ không chữa được cái khổ, chữa được cái bệnh, chứ không chữa được cái hoạn. Cho nên cứ xà quần như vậy. Có cách nào không?
  .....
Có. Thiền. Thiền có thể góp phần giải quyết căn cơ. Thiền giúp ta biết “dừng lại”, thôi đi. Thiền giúp ta nhận ra những “điên đảo mộng tưởng”. Nhưng thiền là gì? Cách nào? Hãy bắt đầu từ việc đơn giản nhất mà cốt lõi nhất. Đó là Thở. Thở bụng. Ô hay, thở phải bằng ngực chứ, phổi nằm ở ngực kia mà? Phổi nằm ở ngực, nhưng thở nằm ở bụng. Cứ nhìn một em bé đang ngủ say mà xem? Cứ nhìn một người bình thường đang ngủ yên mà xem? Chỉ có cái bụng là phình lên xẹp xuống, còn cái ngực thì… im re. Thật vậy, khi cái ngực mà khò khè, mà cò cử thì nó đã bị bệnh rồi, đã suyễn hoặc viêm phổi tắt nghẽn mạn tính rồi. Nói khác đi, cách thở sinh lý, thở thiên nhiên, thở bình thường chính là thở bụng. Người khỏe thì luôn thở bụng nên thở bụng làm cho ta khỏe. Chỉ có vậy. “Bí quyết” nằm ở chỗ đơn giản nhất đó. Các phương pháp khí công, dưỡng sinh, yoga, thiền… đều bắt đầu bằng tập thở bụng. Tại sao phải tập? Bởi không biết tự lúc nào con người lại xa rời cái nguồn gốc tự nhiên của mình, bày ra trò thở ngực, cũng như thay vì ăn những thức ăn lành mạnh sẵn có trong thiên nhiên thì con người chế biến đủ kiểu cho nó hư đi. Do vậy, thở phải được rèn tập trở lại. Về sinh lý, cơ hô hấp chính của ta là cơ hoành, vắt ngang giữa bụng và ngực chớ không phải cơ gian sườn hay cơ cổ. Khi các cơ gian sườn, cơ cổ mà ráng sức phì phò thì đã bệnh rồi. Nhắc lại phương pháp thở bụng của Nguyễn Khắc Viện, của Dean Ornish, của Deepak Chopra và cả kinh nghiệm bản thân. Phương pháp đơn giản, không tốn kém này hiện nay ngày càng được phổ biến ở các Trung tâm y khoa lớn trên thế giới đễ chữa stress, căn nguyên các bệnh dịch không lây như tim mạch, huyết áp, tiểu đường, gout….
...
Nhưng, thiền không dừng ở đó. Sau thở bụng, bước tiếp theo là “dõi theo” và “suy tưởng” về cái hơi thở đó. Nó vào nó ra nó lên nó xuống nó phồng nó xẹp. “Dõi theo” khác với “theo dõi”. Theo dõi mệt lắm. Dõi theo thì ung dung hơn. Cứ thả cho nó sao thì sao, chỉ cần dõi theo và ghi nhận, không bình luận, không phê phán. Trí thức vốn hay bình luận, hay phê phán… nên trí thức thường thất bại trong thiền. Một người hàng thịt buông dao thành Phật. Trí thức còn lâu! Nhưng trí thức lại có cái hay của nó. Nó không dễ tin. Nó ngờ. Nhưng, đại nghi đại ngộ. Càng nghi càng ngộ. Hơn hai ngàn năm trăm năm trước, một nhà minh triết – Dức Phật- bảo đừng vội tin tôi, cứ đến nếm thử đi rồi biết. Đến và nếm thử. Đến là thực hành. Làm đi, đừng nói nữa. Vụ này nói không được, “bất khả thuyết”! Nếm thử là cảm nhận. Phải tự mình cảm nhận, tự mình thể nghiệm để riêng mình cảm nhận, không thể nhờ ai khác. Thở mà cũng phải nhờ người khác thở giùm hay sao? Tôi ngạc nhiên thấy các ông thầy dạy “thở” bắt người ta làm theo ý mình. Làm theo sao được! Mỗi người có cái sinh lý, thể chất, tâm lý riêng của mình chứ. Nắm lấy nguyên tắc thôi, rồi thực hành theo kiểu của mình. Bắt chước người khác, tẩu hỏa nhập ma như chơi! Họa sĩ Hoàng Lập Ngôn có lần nói với tôi là ông đi máy bay từ Hà Nội vào Saigon chỉ thở 60 lần là tới nơi, nghĩa là mỗi hơi thở của ông dài 2 phút. Máy bay bay 2 giờ, ông thở 60 lần. Còn ta, bắt chước ông sao được. Ông có cái sinh lý của ông, lại rèn tập từ thuở nhỏ.
....
Cái hay thứ hai của trí thức là “suy tưởng”. Thiền cần suy tưởng. Không phải suy tưởng chuyện tranh bá đồ vương, gồm thâu lục quốc, nhất thống giang hồ, muôn năm trường trị gì đâu! Trước hết là suy tưởng về cái hơi thở đang vào đang ra kia! Tưởng nó là của ta mà chẳng phải của ta. Tưởng nó ở trong ta mà hóa ra ở ngoài ta. Tưởng ta điều khiển nó mà thật ra nó cóc cần ta. Lợi ích bất ngờ là sự dõi theo và suy tưởng “hồn nhiên” đó ai dè giúp ta cắt đứt dòng “tâm viên ý mã” linh tinh khác, gom thân tâm ta về một mối là hơi thở của chính mình, ở đây và bây giờ, dứt bặt những âu lo phiền muộn. Nói khác đi, nó làm ta được “thảnh thơi”, nó giải stress, nghĩa là mang lại sức khỏe, an lạc, hạnh phúc.
Thiền có thể làm ta được thảnh thơi, giải stress, mang lại sức khỏe, an lạc, hạnh phúc ư?

..
 Tin được không? Có cơ sở khoa học nào không? Trí thức sẽ hỏi. Đâu dễ tin. Và câu trả lời là có. It ra là về mặt sinh học. Thở chẳng phải trước hết là chuyện sinh học ư? Ta cần lấy Oxy từ bầu khí quyên đưa vào phổi, rồi máu mang Oxy đó đến từng tế bào trong cơ thể để tạo ra nặng lương cho sự sinh tồn và hoạt động của ta. Một người chạy đua 100m phải nín thở để chạy, đến nơi anh ta thở hào hễn vì phải trả “nợ Oxy” đã vay mượn trong lúc nín thở. Cơ thể ta lúc nào cũng ở trong tình trạng căng cứng để đi đứng nằm ngồi. Các cơ bắp luôn luôn co duỗi để giữ cho ta có một tư thế theo ý muốn. Sự căng cứng cơ bắp (tonus musculaire) đó tiêu thụ khoảng 40% năng lượng. Nếu có cách nào làm giảm sự căng cứng cơ ta sẽ tích lũy năng lượng đáng kể, cơ thể nhờ đó mà đỡ vất vả, sảng khoái hơn. Riêng não bộ tuy chỉ chiếm có 2% thể trọng mà tiêu tốn đến 30% năng lượng. Nếu có cách nào đó làm cho não bộ được nghỉ ngơi, tích lũy thêm một khối năng lượng đáng kể nữa, các tế bào nhờ đó mà đỡ vất vả, sảng khoái hơn! Sự sảng khoái đó trong thiền gọi là “thiền duyệt”. Câu hỏi đặt ra là tại sao não bộ lại xài phí tiêu hoang năng lượng nhiều đến vậy? Thì ra não lúc nào cũng ở trong trạng thái “điên cái đầu”, lúc nào cũng nghĩ ngợi lung tung, tâm viên ý mã! Trí thức- hoạt động trí não nhiều- càng dễ bãi hoãi, kiệt sức, quên trước quên sau, đến bác sĩ, bác sĩ chẩn đoán “mệt mỏi kinh niên không rõ nguyên nhân”, nghĩa là bí… Lúc say mê làm việc trí thức thường quên thở để sau đó lại hào hễn, trả nợ Oxy. Thiền vừa làm giãn cơ, vừa làm lắng dịu các hoạt động lăng xăng của não, nhờ đó mà giúp cơ thể thảnh thơi, an lạc. Hoạt động thể chất sau đó sẽ bền bĩ hơn, suy tưởng sau đó sẽ tập trung hơn, sáng suốt hơn.
....
Trong lúc tập trung dõi theo hơi thở như thế, những câu hỏi sẽ gợi lên: Tại sao phải thở? Không thở được không? Tại sao ta cần Oxy (O2) – khí thải của cây xanh- trong khi cây xanh cần Carbonic (CO2) – khí thải của ta? Có sinh vật nào sống mà không cần Oxy không?… Câu trả lời sẽ liên quan đến khí quyển, đến môi trường, đến cây xanh, đến sinh vật hiếm khí, vi khuẩn sống trong núi lửa, trong băng tuyết… Rồi nhìn ra mênh mông, thấy không chỉ một vũ trụ (universe) mà là đa vũ trụ (multiverse), tam thiên đại thiên thế giới, với trùng trùng duyên khởi … từ đó, có hôm nào nhận ra thực tướng vô tướng, cái mà bây giờ người ta gọi là “Theory of Everything” (?)… hay như Stephen W. Hawking giật mình nhận ra cái The Grand Design, “vô sở tùng lai diệc vô sở khứ” (?). Thiệt ngộ, chỉ với C, H và O quấn quít lấy nhau, khi cần ngọt ngào thì có đường, khi cần chua chát thì có dấm, khi cần đắng cay lại có chút rượu mềm môi?
....
Khi bản đồ gen người được thiết lập, các nhà sinh học giật mình thấy cái cây cổ thụ ngoài sân chứa đến 70% gen người, ai dám bảo không có chuyện “thạch nữ giá bồ lang”? Cái cọng cải non xanh kia có đến 26% gen người, rồi ruồi giấm, chuột bọ… Chuột có đến 97.5% gen người nên mới có đám cưới chuột, mới có “chuột kêu chút chít trong rương / anh đi cho khéo đụng giường mẹ hay”! Ểnh ương, tắc kè, thằn lằn, rắn mối… con nào cũng phì phò xì xụp, cũng phình phình xẹp xẹp đó thôi…
...
Thiền còn giúp ta thấy sinh trụ dị diệt, thấy mỗi hơi thở là một kiếp người. Bé sơ sinh hít mạnh hơi vào thì cụ già thở hắt hơi ra. Giữa hai lần thở đó là những làn sóng lăn tăn, dài ngắn. Đừng tìm kiếm thần thông phép lạ. Thần thông phép lạ đầy rẫy quanh ta.
....
Buổi trò chuyện chuyển sang phần hỏi đáp. Chỉ xin ghi lại vài câu.
...
1) Kiếm hiệp hay nói “đưa hơi xuống huyệt đan điền” là sao? Đó chính là cách thở bụng. Khi hít vào, đẩy cơ hoành xuống càng sâu càng tốt, xuống tận huyệt “đan điền”. Huyệt đan điền nằm dưới rún ba lóng tay, khoảng 4cm. Đan là thuốc, điền là ruộng. Đan điền là ruộng thuốc. “Linh đan diệu dược”. Người xưa coi thở bụng là phương pháp luyện công tốt nhất, được sử dụng trong võ thuật và phép tu tiên để trường sinh bất lão. Thực ra cơ hoành chỉ di chuyển được khoảng 7 cm thôi, chưa quá rún, cũng đã đưa vào hơn 1,5 lít không khí rồi. Nhưng, cần để ý, ráng sức thở sâu quá sẽ dễ bị “tẩu hỏa nhập ma”.
....
2) Dùng ý dẫn khí đến những nơi mình muốn có được không? Chẳng hạn đến tận ngón tay, ngón chân, các khớp đang đau nhức? Được. Ý dẫn các pháp mà! Về sinh học, hệ thống mao mạch dài đến 100.000 km (hai vòng rưởi xích đạo quả đất chớ ít gì!) dẫn khí đến tận từng tế bào trong cơ thể con người. Mỗi tế bào thực chất là một… sinh vật, chúng hấp thu Oxy để tạo năng lượng. Dùng ý dẫn khí là một cách nói, nhấn mạnh khả năng đưa khí lưu chuyển toàn thân, đến từng tế bào nhờ hệ thống mao mạch này. Hiện tượng viêm trong y học – sưng, nóng, đỏ, đau- chính là đưa máu dồn về nơi có bệnh để chữa trị, tập trung Oxy nhiều đến đó để tăng cường năng lượng.
...
3) Tôi học cách thở âm và thở dương? Thở dương là đưa hơi qua mũi, theo nhâm mạch xuống đan điền, hậu môn, rồi nhíu hậu môn lại; thở âm là đưa hơi lên đỉnh đầu, theo đốc mạch đến hậu môn, nhíu hậu môn lại… để chữa trị các trạng thái âm và dương của thân tâm đúng không? Đúng. Bí quyết nằm ở chỗ “nhíu hậu môn”. Những thứ khác thực chất vẫn là thở bụng, thở sâu. Khi vỏ não tập trung vào điều này thì không thể cùng lúc tập trung vào điều khác. Hai người sắp đánh nhau mà nghe động đất sợ quá bỏ chạy quên đánh nhau. Cái “sợ” đã thay chỗ cho cái “giận” ở vỏ não. Một người ở trạng thái buồn bã (âm) hay trạng thái kích động (dương) mà biết tập trung vào hơi thở sâu, tập trung vào chuyện “nhíu hậu môn” thì “công tắc” đã chuyển sang hướng khác ở vỏ não.
...
4) Nghi ung thư, làm xét nghiệm không có gì, chỉ bị cao huyết áp (HA). Mua máy đo HA về đo mỗi ngày cả chục lần, lúc nào cũng cao, chỉ khi uống vài ly thì HA mới xuống? Một tỷ phú Mỹ thường đọc báo y học nghi mình bị ung thư. Khám bác sĩ, bình thường. Không tin, đến bác sĩ khác. Cuối cùng gặp một bác sĩ giỏi, biết ngay là ung thư. Mừng vì mình chẩn đoán bệnh giỏi hơn các bác sĩ, tỷ phú hiến hết tài sản rồi đi chu du khắp thế giới trước khi chết, mời cả cô y tá xinh đẹp của bác sĩ cùng đi. Sáu tháng sau, dẫn vợ -cô y tá bấy giờ đã là vợ- về thăm bác sĩ, hoàn toàn khỏe mạnh. Bác sĩ cười: ông chỉ “bệnh tưởng”! Vụ HA thì chính cái máy đo là thủ phạm. Mỗi lần đo là mỗi lần lo lắng, căng thằng nên HA tăng cao. Khi có vài ly vào thì hết lo, hết căng thẳng.

* *.*
Nhưng thiền không dừng lại ở đó. Nó mở ra những khoảng mênh mông bất khả tư nghì!
....
Tác giả: B S Đỗ Hồng Ngọc
...
(N T sưu tầm)....
..
...
....
.....
.........
...
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tuesday, June 18, 2013

Tờ lịch

(post lại).
...

.

...........
Nguyễn Thị Hòa ĐK67 (B6, C2) sưu tầm:
 
Tờ Lịch Gỡ Mỗi Ngày
......
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách, mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem k câu danh ngôn nếu có, coi đấy như li dạy dỗ đầu ngày của các bc tiền bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm !
...
Ví như, sáng thứ 2 tuần trước, ngủ dậy liền đến bóc tờ lịch, tờ mới có ghi câu danh ngôn của Turenne:Tôi có ý kiến này muốn tặng bạn: Đó là, mỗi khi bạn muốn nói, bạn hãy làm thinh.  Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm.  Quá hay đi chứ! Li khuyên răn này rất xác đáng, đã đúc kết một kinh nghiệm quí báu trong cuộc sống đầy nhng chuyện khôn lường của lòng dạ con người!  Và, ngày hôm đó tôi cẩn ngôn hơn!  Tôi chỉ thực hành nửa câu nói ấy mà cũng thấy mình khá rồi!   Còn thực hành nguyên câu dĩ nhiên là không nỗi!  Xin cảm ơn ông hay bà Turenne người nước nào tôi không rõ, đã cho tôi một chút của báu giắt lưng phòng thân trên đường đời gian truân!  Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn của ngày kế tiếp… Ừ, cứ giữ bí mật để đó, vội gì!
...
Đến sáng ngày thứ 3, ngủ dậy, tôi lại gỡ lịch, gặp câu nói của Swift:  Nổi giận là tự gánh giùm lỗi của người khác!”  Chí lý ! Dại gì mà nổi giận cơ chứ!  Quả nhiên, câu ấy tác động nơi từng sâu thm tâm hồn, ngày hôm đó gặp nhiều việc bực mình, mà tôi đâu có thèm giận!  Ngu gì gánh lỗi kẻ khác!  Lại phải cảm ơn cái ông Swift hay bà Swift gì đó nữa!…
..
Rạng đông ngày thứ 4, lại ló tờ lịch ghi câu của Montesquieu: “Phải khóc con người lúc sinh ra, chứ đâu phải lúc chết.  Chết rồi có phải làm gì nữa đâu mà cực với nhọc!  Thế thì cũng chả nên khóc lóc mà làm chi!  nhỉ!  Lạ thật!  Cái chết đột nhiên giảm bộ mặt khủng khiếp trong tâm tưởng tôi, nói chí tình cũng phi có chút ít tác dụng của Montesquieu mới ra thế!  Và, ngày hôm đó tôi nghị lc hơn, yêu đời hơn!  Lại cảm thy mình cứng cáp lên!
...
Sang ngày thứ 5, tờ lịch hiện lên câu ngạn ngữ Ba Tư:  Lưỡi dài thu ngắn đời sống.  Ôi, quá chất lượng!  Dân Ba Tư kinh nghiệm quá dày dặn!  Nói lắm chỉ được cái “nguy to”, chỉ được cái “rước họa vào thân! 
..
Đến ngày thứ 6, tờ lịch lấp lánh câu danh ngôn khác, thật cao siêu của Villier de l’Isle Adam:  Người nhục mạ bạn, họ chỉ nhục mạ ý nghĩ của họ có về bạn, tức là họ nhục mạ chính họ!”.  Câu này trong tầng sâu là đúng, nhưng thực hiện quả là thiên nan vạn nan! Lên hàng thánh mới xài được! Tâm đắc lắm nhưng cứ cất yên đấy!  Công lực chưa đủ, chờ thời gian nữa hẵn hay!
..
Sáng ngày thứ 7, lại ló câu của Cervantes:Ăn to thì di chúc nhỏ.  Ui chao! Cũng có lý quá! Tôi coi tiếp luôn ngày Chủ nhật xem sao… Đó là câu ca G. Herbert: Ai cũng có một thằng điên trong ống tay áo.”  Trời đất!  Lại cũng quá đúng!  Những lúc bưng ly bia, cốc rượu chỗ đông người, trong ống tay áo tôi thường rớt ra thằng điên, thậm chí đôi lúc rớt ra hai thằng!  Say quá, có khi rớt tới ba thằng!
...
Ôi chao!  Riêng về phần danh ngôn, tờ lịch vậy mà hay!  Một lần nữa xin cảm ơn, cảm ơn… tờ lịch gỡ mỗi ngày!  Việc gì phải đi thư viện đọc sách hao thời gian, cứ lịch đấy mà học mãn đời không hết !
..
Không rõ tác giả
...
(Hòa ĐK67 sưu tầm)......
...
.
......
 
...
..
..............
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Monday, June 17, 2013

Múa nón

...
HÌNH ẢNH NGƯỜI EM KHÔNG ĐỢI
..
NHẠC: HOÀNG THI THƠ
TRÌNH DIỄN: TRÚC LAM, TRÚC LINH
...
....
.....
...
---------------------------------------------------
 .. .....


LỆ TRÂM
........
(Truyện ngắn của ThaiNC)
.....
Trường con tôi học hằng năm có một ngày gọi là International Day.
Những tiểu bang, hoặc học khu khác thì tôi không rõ, chứ miền Bắc Cali này quy tụ rất nhiều sắc dân trên thế giới về định cư.  Có một số trường mà học sinh bản xứ Mỹ chỉ là thiểu số, còn lại đa số là gốc Việt, Tầu, Phi, Mễ, Ấn độ… v.v, và tại những trường như vậy, họ có một ngày như đã nói là Ngày Quốc Tế để tất cả học sinh thuộc mọi sắc dân trong trường trao đổi văn hoá với nhau bằng hình thức đóng góp văn nghệ giúp vui, nấu đồ ăn, hay là biểu diễn một cái gì đó đặc thù của dân tộc mình.  Một ngày rất vui và có ý nghĩa, nhất là các tiết mục do chính các em học sinh tiểu học biểu diễn.
......
Và hôm nay là ngày International Day.
Lúc nhìn tờ chương trình văn nghệ của các em tôi chú ý ngay đến tiết mục
MUA NON - Vietnamese dance
Performed by: Le Trinh and Le Trang (4th grade)
..
Hai chữ MUA NON hay là Múa Nón gợi lại trong tôi màn vũ và bài hát đầy kỷ niệm của thời học sinh năm nào.  Nhất là tên hai cô bé Le Trinh và Le Trang nghe quen thuộc làm sao!
..
Buổi văn nghệ bắt đầu.  Tôi nao nức kiếm được một chỗ ngồi rất tốt ngay hàng đầu của hội trường.  Đợi khoảng nửa tiếng thì đến màn mong đợi.  Hai cô bé Việt Nam giống nhau y hệt, rõ ràng là một cặp sinh đôi, trong chiếc áo dài truyền thống của Việt Nam màu tím nhạt hoa cà, bước ra sân khấu.  Trong tay mỗi em cầm một chiếc nón lá. Sau khi để hai bé cúi chào khán giả đang vỗ tay nồng nhiệt cổ vũ, người giới thiệu chương trình quay sang một phụ nữ đứng bên cánh sân khấu và giới thiệu tiếp “…  Và đặc biệt, chính mẹ của hai em sẽ ca cho hai em múa”.  Tôi cố mở lớn mắt nhìn người phụ nữ cũng trạc tuổi của tôi, tươi tắn trong tà áo dài xanh da trời cất tiếng thánh thót:
..
Ngày nào em đến áo em màu trinh
Áo xinh là xinh
Áo em trong trời buồn
Là gió…là bướm…là hoa…là mây chiều tà...
...
Trời ơi, đúng là bản nhạc năm xưa “Hình Ảnh Người Em Mong Đợi”.  Ôi, tôi như đang sống trong mơ.  Có lý nào đây là người tình trong mộng nhưng chưa bao giờ quen biết của tôi 40 năm về trước?
...
* * *...
Cô ấy tên là Lệ Trâm.
Hồi đó trường tôi có thông lệ mỗi năm gần tết đều tổ chức văn nghệ Tất Niên ngoài trời và có rất nhiều tiết mục từ đơn ca, hợp ca, nhạc kịch, hoạt cảnh, vân vân… nghĩa là rất xôm trò.  Đó là buổi học cuối năm.  Học sinh chúng tôi dự buổi văn nghệ toàn trường trước khi được ở nhà gần hai tuần ăn tết.
...
Buổi văn nghệ kéo dài đến gần cuối thì một màn múa được giới thiệu rất đặc biệt, màn múa nón “Hình Ảnh Người Em Mong Đợi”, sáng tác của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ được các nữ sinh lớp mười trình diễn.
Tiếng nhạc đệm ghi-ta vang lên và tám tà áo dài trắng với chiếc nón lá trên tay thướt tha bước ra sân khấu.  Cả toàn trường đang ồn ào trong không khí văn nghệ của ngày lễ tết bỗng chìm xuống.  Tất cả mọi người đều tạm ngưng câu chuyện, hướng về sân khấu thưởng thức những tà áo thướt tha di chuyển nhịp nhàng trên sân khấu.  Tiếng hát thánh thót từ phía sau sân khấu bắt đầu vang lên
..
Ngày nào em đến áo em màu trinh
Áo xinh là xinh
Áo em trong trời buồn
Là gió…là bướm…là hoa…là mây chiều tà...
..
Trong khi tất cả các bạn tôi, những cậu bé đang độ bắt đầu lớn và biết chú ý đến con gái, đều như bị những tà áo trắng lượn bay trên sân khấu thu hút, thì tôi cũng sửng sờ nhìn lên không phải bằng mắt mà bằng …đôi tai.
..
Đúng vậy.  Tôi bị giọng ca sau hậu trường sân khấu đó hớp hồn ngay từ lời ca đầu tiên. Những tà áo trắng và từng chiếc nón lá trên sân khấu với tôi như là những vũ công phụ.  Chính những nốt nhạc trầm bỗng, từng chữ thánh thót từ giọng ca phía sau hậu trường mới chính là vũ công duy nhứt thực sự nhảy múa trên sân khấu.
...
Rồi từ hôm ấy nón em làm thơ
Nón em dệt mơ
đã ghi trong cuộc đời
Hình bóng người em mà anh ngàn năm đợi chờ.
...
Câu cuối của bài hát được lặp lại ba lần vừa đủ cho tám vũ công, mỗi bến bốn người rút vào sân khấu.
Màn múa chấm dứt.  Bài hát đã ngưng.  Nhưng giọng ca mê hồn của người phía sau sân khấu đó vẫn ngân nga in sâu trong đầu.
Tôi không biết mặt cô ấy.  Cao hay thấp, ốm hay mập … hoàn toàn không.  Chỉ biết một điều duy nhứt, do thằng bạn nói rằng, hát hay khủng khiếp như vậy trưòng mình chỉ có một người: Lệ Trâm.
...
Sau hôm đó, tôi bị cái giọng ca mê hồn đó ám ảnh. Và nếu định nghĩa “yêu” là ngồi đâu cũng nhớ đến…cái giọng của người đó thì đích thị tôi đã yêu rồi.  Yêu say đắm lận chứ không phải chơi.  Người đó là ai, mặt mũi thế nào, không cần thiết.  Chắc chắn là phải đẹp thôi.  Giọng ca như vậy thì người cũng phải tương xứng chứ.  Còn người ấy đẹp làm sao thì tôi mặc tình mà tự vẽ lấy trong đầu.
Năm đó tôi đang học lớp chín, đệ tứ.
Lệ Trâm thì trên tôi một lớp, đệ tam...
....
--------------
....
Có bao giờ xóa nhòa tà áo trắng
Hình dáng người em không ngóng chờ
Một bài thơ đẹp.... thêm tình duyên trên nón em...
...
Hai bé đang múa hình như bị khớp vì khán giả vỗ tay ủng hộ nhiều quá bắt đầu loạc choạc không ăn khớp nữa.  Người mẹ đang hát thấy vậy bèn tiến ra cùng múa chung.  Cô vừa hát vừa nhún nhảy múa hướng dẫn cho hai con.  Tiếng hoan hô lại càng vang dội cả hội trường hơn lúc nào hết.
Rồi bài hát sắp chấm dứt.  Người mẹ trở lại bên cạnh sân khấu hát ba lần câu “hình bóng người em mà anh đợi chờ.”  Trong khi hai cô bé chia làm hai cánh đi trở lùi vào sân khấu.
Kết thúc của bài múa giống y như năm nào của trường tôi trình diễn, như là cùng một đạo diễn vậy.
Màn vũ chấm dứt.  Ba mẹ con trở lại sân khấu chào khán giả trong tiếng vỗ tay vang dội.  Không hiểu vô tình hay vì đã để ý tôi là khán giả nồng nhiệt vỗ tay hăng say nhứt trong đám đông phía dưới, người mẹ quay về phía tôi cười duyên dáng gật đầu chào như để cám ơn làm tim tôi muốn nhảy ra ngoài, suýt nữa đã tiến lên hỏi “Có phải cô là Lệ Trâm?”
...
* * *
Trên đường về nhà, ngồi trên xe vợ hỏi:
- Màn trình diễn múa nón đễ thương quá hả anh?
Thôi chết, không biết hồi nãy tôi có quan sát “ca sĩ” kỹ quá, quên mất vợ lúc đó cũng đang ở bên cạnh.
- Hay thiệt. Hai con bé dễ thương ghê.
Tôi ậm ừ cho qua, và cố ý đánh lạc hướng.
Nhưng vợ đâu có buông dễ dàng:
- Nhất là mẹ tụi nó đẹp và hát hay quá hả anh?
Tôi bắt đầu cảnh giác liền:
- Hát hay thì đúng, chứ đẹp thì… OK thôi, gì mà “quá” lận.
Nàng tỉnh bơ bồi tiếp:
- Hồi nãy anh ra ngoài, em có hỏi được số phone của cổ nè.
Tôi rúng động, buột miệng:
- Chi dzậy? Anh đâu có quen với cổ đâu?
- Ô hay mắc mớ gì anh?
Tôi cười giả lả:
- Nói vậy mà, nhưng em hỏi số phone của cổ làm gì?
- Tính làm quen.  Lễ Phật Đản sắp tới trường em có văn nghệ.  Nhờ ba mẹ con tới dạy mấy đứa học trò em múa nón giống hồi nãy, và nhờ cô ấy hát luôn.
À té ra vợ tôi méo mó nghề nghiệp.
Chuyện là từ ba năm nay mỗi tuần ngày Chủ Nhật nàng tới chùa dạy Việt ngữ.  Năm nào cũng vậy, mỗi dịp lễ Phật Đản chùa làm lễ lớn, và đều có phần văn nghệ do các cô giáo cùng học trò phụ trách.  Vợ tôi gặp nhân tài như vậy làm sao bỏ qua cho được.
Vừa nhẹ thở chút, mới quay đi thì nàng xoè bàn tay có mảnh giấy nhỏ nói:
- Tên và số phone của cổ nè.
Tôi lại nghe tim đập thình thịch trở lại, đang lái xe mà cũng run run ráng liếc sang miếng giấy.
Ô la la! Ô la la !
...
Bạn nghĩ người đó có phải là Lệ Trâm không nè?

ThaiNC
...
 
....
 
.......
....
.......
...
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Saturday, June 15, 2013

FATHER'S DAY 2013

..
..
.........
..
AI CŨNG CẦN CÓ MỘT NGƯỜI CHA
....
Trong thơ văn, âm nhạc cũng như hội hoạ và điêu khắc, người ta hay viết, vẽ, ca tụng về người mẹ. Một hình tượng đẹp, quí, yêu kiều và nhất là lòng hy sinh, sức chịu đựng bền vững, dẽo dai, và những giọt nước mắt. Người mẹ như đầu tàu ngày đêm nhả khói sầm sập mang theo những toa tàu nặng trĩu ước mơ.
...
Còn người cha thì sao? Hình như người cha rất ít được nhắc nhở đến trong những loại hình nghệ thuật. Vì sao? Phải chăng những giọt nước mắt của người cha chỉ biết chảy ngược vào trong. Phải chăng lòng hy sinh của người cha chỉ là sự câm lặng trong uy quyền với gương mặt cứng cõi buồn phiền nên thơ văn không đủ cứng để tạo thành những vần điệu và hội hoạ không đủ màu cũng như âm nhạc không đủ âm vực để cưu mang những buồn, thương, giận, hờn của người cha từ trong sâu thẳm tâm hồn!
...
Trái tim của người cha cũng đã đập liên hồi khi nhìn con bệnh, khi nghe tin con thất bại, khi nhìn vợ đau ốm. Người cha cũng có những nỗi lo toan và đau đớn giống như người mẹ vậy. Thế nên suốt đời tôi không dám so sánh. Tôi nhìn thấy được, nhiệm vụ, dù có khác nhau nhưng tất cả đều dành cho con. Với người cha, một bề ngoài cứng cõi, bên trong là sự yếu đuối của người mẹ. Và với người mẹ, một bề ngoài yếu đuối, bên trong là sự cứng cõi của người cha.
...
Người ta thường nói “Đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người đàn bà”. Lập luận như thế không ngoa chút nào. Nhưng hãy công bằng mà nói, không có người cha căn nhà như không có mái che, mưa sẽ dột, cột kèo sẽ mốc meo nên người ta cũng thường nhắn nhủ “Con không cha như nhà không nóc”. Những cánh tay vững chắc của người cha cần thiết biết dường nào để ôm kín niềm tin, ước mơ và lòng tự hào của những đứa con!
..
Không phải ngẫu nhiên mà đời sống cần có đôi. Dù thế, một gia đình có đôi vẫn chưa thấy ấm áp đủ, nên những đứa con lần lượt ra đời và không phải ngẫu nhiên mà người ta gọi gia đình là tổ ấm. Thiếu một trong hai, cái tổ không còn ấm nữa. Bếp vẫn đỏ mà căn nhà lạnh tanh, buồn bã và âu sầu. Nỗi cô đơn sẽ như những đám mây che trùm thân phận. Thật vậy, sự dịu dàng, ân cần của người mẹ và sự cứng rắn của người cha cần bổ sung cho nhau, nâng đỡ dìu dắt nhau trong những lúc phong ba bão táp giữa đường đời.
....
Tôi có một kỷ niệm vừa buồn vừa rất là dễ thương với câu ca dao “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho trọn chữ hiếu mới là đạo con”. Hình như ai cũng thuộc mấy câu ca dao này, nó như một bài học, một nhắc nhở về đạo làm con. Nó mộc mạc đơn sơ đến nỗi, không cần phải là tiến sĩ, kỹ sư mới hiểu được. Nó vun đắp tâm hồn ta nhẹ nhàng nhưng sâu đậm. Nó là bài học đầu đời của chúng ta!
...
Tôi mang theo hai đứa con của bà chị khi tôi vượt biên. Đứa lớn 8 tuổi, đứa nhỏ 7 tuổi. Lúc bấy giờ, ba hai cháu còn ở trong trại học tập, đời sống quá khó khăn nên chị muốn tôi giúp đỡ. Chị giữ lại đứa con gái út lúc ấy mới lên hai tuổi với chị.
...
Ở trại tị nạn Bataan, thuộc Philippines, chúng tôi không phải đi làm. Chỉ học 4 tháng về ngôn ngữ, tập quán và văn hoá của Mỹ rồi chờ ngày có danh sách lên đường đi định cư. Rảnh rỗi, tôi hay dạy thêm tiếng Việt cho hai cháu. Một hôm tôi đọc chính tả cho đứa cháu trai 7 tuổi viết. Cháu viết câu “một lòng thờ mẹ kính cha” khi đọc thành “một lần thoi mẹ cán cha”. Tôi không nhịn được cười nhưng ráng dằn lòng vì tôi không muốn làm cháu mắc cở rồi cháu không muốn học nữa. Tôi đọc và giải thích cho cháu. Cháu mếu máo “con viết sai chứ không phải ý con như vậy mà”...Rồi cả hai dì cháu cùng cười.
...
Giờ đây, cháu đã gần 40 tuổi và đã có gia đình với hai trai một gái. Mỗi khi có dịp gặp nhau, tôi hay nhắc đến câu chuyện này với cháu. Và hai dì cháu lại cùng cười với nhau giòn tan như thuở nào. Nhớ quá những ngày mà tôi phải đóng vai làm người mẹ, người cha, một mình, chân ướt, chân ráo lưu lạc từ trại tị nạn này đến trại tị nạn kia mong được nhận định cư ở một nước thứ ba. Và may mắn, chúng tôi đã đến được vùng đất với nhiều cơ hội. Từ giây phút đặt chân lên chiếc thuyền viễn xứ và nhiều năm làm “single mom”, tôi mới nhận ra rằng trọng trách nuôi nấng hai cháu quá lớn mà tôi đã không lường trước được. Tinh thần và sức lực có lúc tưởng chừng như cạn kiệt trong tôi. Nhiều lúc tôi tưởng tôi đã quỵ ngã nửa đường!
...
Chỉ còn vài tuần nữa là ngày ghi nhớ công ơn của cha, cuốn phim quá khứ lại về mang theo những kỷ niệm một thời tôi đã tự quyết định, một thời tôi đã tự hành động như một người cha cách đây 30 năm. Có lẽ chính vì thế, tôi hiểu được nỗi khổ sở một mình khi phải đương đầu với những khó khăn đời thường. Sự cứng rắn của người cha, cả về tinh thần lẫn thể chất, cần thiết vô cùng. Những lúc cháu bệnh, những lúc cháu ngang ngược ở tuổi mới lớn, những lúc cháu đi lạc đường, tôi lao đao, khổ sở, không biết phải làm gì, có đôi khi thấy mình bế tắc, bất lực. Trong tôi, lúc bấy giờ là những mong ước một bờ vai để khóc và đôi tay rắn chắc để vực tôi dậy, để động viên tôi, để dìu dắt tôi ra khỏi những khủng hoảng tâm hồn. Có lẽ chính vì thế, tôi luôn nghĩ rằng vai trò của người cha cũng rất quan trọng và cần thiết trong sự phát triển và hình thành tính cách của con cái như vai trò của người mẹ vậy. Và tôi luôn tin rằng, “đằng sau việc làm tròn bổn phận một cách dễ dàng của người mẹ luôn có bờ vai của người cha để dựa vào”.
...
Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy những người cha làm ngựa cho con cỡi, cõng con trên vai và thỉnh thoảng đi dạo quanh hồ, nhìn thấy hai cha con, một già một trẻ ngồi bên nhau với hai cái cần câu thả xuống mặt hồ trong lặng yên của một ngày êm ả, tôi bỗng nhiên biết rằng hai cháu không những thiếu tình mẹ mà thiếu luôn tình cha. Một mất mát vô cùng lớn trong đời!
...
Mỗi khi nghe người cha khuyên con “con trai mà, đừng khóc như con gái, mạnh mẽ lên”. Mỗi khi nghe người cha khuyên con “khóc đi con, khóc cho nhẹ lòng, con gái mà. Trời tặng cho con gái những giọt nước mắt, hãy yêu quí nó, hãy dùng nó” là lòng tôi chùng xuống. Thế đấy, sự cứng cõi mạnh mẽ của người cha giúp con leo lên những ngọn núi cao, giúp con vuợt qua những con bão dữ của đại dương, giúp con trở thành những người hữu ích cũng giống người mẹ vậy. Thế thì, hôm nay, bạn nhé, hãy nắm lấy tay cha mà thì thầm những điều đáng lý ra đã phải nói từ lâu rằng bạn yêu mến cha biết dường nào!
...
Ngày vinh danh cha sắp đến, tôi xin gửi lòng biết ơn đến với những người cha đã hết lòng với con. Với tôi, người mẹ, dù có giỏi giang, thành đạt đến mấy đi nữa, cũng cần có những người cha với đôi bờ vai rộng và một tấm lòng bao dung để tựa vào và tin tuởng. Mái ấm gia đình luôn phải có đôi để những đứa con được mãi sống hạnh phúc trong vòng tay đùm bọc của cha lẫn mẹ. Tôi xin chúc mừng những bạn vẫn may mắn còn cha và tôi cũng xin chúc mừng những ai vẫn may mắn còn có anh, cha của những đứa con bên cạnh! Nhưng nếu không may chúng ta không còn cha hay anh bên cạnh, hãy nhớ về những điều tốt đẹp mà chúng ta đã có được với nhau trong một đoạn đời
..
Tác giả: Nguyễn Kim Tiến
...
(sưu tầm)
...
--------------------------------------------------
...
CHA YÊU
Nhạc: Quốc Vượng
Tiếng hát: Lâm Thúy Vân
...
....
...
...
....
....
...
....
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thursday, June 13, 2013

thơ Tình Ca

...
tranh họa sĩ Thái Tuấn
TÌNH CA
......
Muốn về thăm vườn xưa
Tặng em bông cúc nhỏ
Mưa nắng đã bao mùa
Chẳng biết hoa còn nở

..
Muốn về dòng sông cũ
Tặng em vầng trăng trong
Trăng theo người viễn xứ
Lạnh buốt mấy trời đông

..
Tặng em hàng cây cao
Nhớ con đường tuổi nhỏ

Một sớm đời lỡ nhau
Đã mười năm dâu bể

..
Tặng em vì sao sáng
Thăm thẳm giữa trời khuya
Như cánh chim phiêu bạt
Vẫn hẹn một phương về

..
Tặng em hạt mưa sa
Trước hiên nhà bóng tối
Trên quê hương đọa đày
Người mong người đã mỏi

..
Hãy khơi dòng nước cũ
Chảy xuôi về biển Đông
Tìm nhau trên đất hứa
Xin tặng đời trăm năm

..
Tác giả: Đào Trường Phúc
...
Trương Mỹ-Vân (ĐK 67) sưu tầm

..
....
------------------------------- .....
HUYỀN
...
Nhạc: Thanh Trang
Tiếng hát:  Anh Ngọc

...
..
.....
...
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Wednesday, June 12, 2013

Có hề chi

........
.....
Có Hề Chi
......
Có hề chi một chiếc lá rơi
thiếu một chiếc mùa Thu vẫn đẹp
người ta vẫn gặp gỡ - chia phôi
không lưu luyến chẳng hề nuối tiếc
..
Có hề chi một cánh hoa rơi
thiếu một cánh mùa Xuân vẫn thắm
người ta vẫn cứ sống, cứ vui
như chẳng có gì quan trọng
..
Có hề chi một ánh sao băng
thiếu một ánh trời đêm vẫn sáng
người ta vẫn đứng dưới mặt trời
hạ vẫn chan hoà muôn tia nắng
..
Có hề chi một người ra đi
thiếu một người cuộc đời vẫn thế
sao kỷ niệm êm đềm năm tháng cũ
vẫn nhói tim ta những sáng đông về.
..
Tác giả: Ngô Tịnh Yên
...
Trần Phương Mỹ (ĐK67, B5) sưu tầm
..... ....\
 
..............
...
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------